Phân tích hình tượng Sóng của Xuân Quỳnh | Làm văn mẫu

Đề bài : Phân tích hình tượng Sóng của Xuân Quỳnh

Phân tích hình tượng "sóng" trong bài thơ "Sóng" của Xuân Quỳnh. Anh (chị) cảm nhận được gì về tâm hồn người nữ giới trong tình yêu qua bài thơ này ? 
Bài Làm

Xuân Quỳnh (1942-1988) lừng danh sở hữu phổ biến bài thơ tình như "Thuyền và biển", "Sóng"… Bài thơ "Sóng" được viết vào cuối năm 1967, in trong tập "Hoa dọc chiến hào", xuất bản năm 1968.
Bài thơ kể lên 1 ái tình đẹp của người con gái: yêu chân thành thiết tha, nhiệt thành và thủy chung. tình ái trẻ trung ấy là khát vẳng về một hạnh phúc trọn vẹn của đôi lứa.
Sắc điệu trữ tình được dệt nên bằng hình tượng "sóng". Cả bài thơ là những con sóng tâm can xốn xang trong lòng người con gái đang yêu khi đứng trước biển ngắm nhìn các con sóng bất tận, vô hồi. Sóng là 1 hình tượng ẩn dụ, là sự hóa thân của mẫu "tôi" trữ tình của nữ sĩ, khi thì hòa nhập, khi lại là sự phân thân của "em", của người con gái đang yêu 1 cách si mê. Sóng đã khơi gợi một hồn thơ phong phú, hồn nhiên, tươi mới và sôi nổi, khát vẳng. mang hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã sở hữu một phương pháp đề cập rất hay để biểu lộ tâm trạng và tình ái nhiệt tình của người con gái.


Sóng biến hóa. Sóng vỗ liên hồi. liên hồi và bất tận: "Dữ dội và dịu êm – ồn ã và thầm lặng – Sóng ko hiểu nổi mình – Sóng mua ra tận bể". trạng thái của sóng cũng là những biến thái tâm tình, những khát khao lớn to, mạnh mẽ về 1 tình ái thực lòng. Hành trình của sóng trong khoảng sông ra đại dương: "Sông ko hiểu nổi mình – Sóng tậu ra tận bể" nơi minh mông dạt dào. với đến nơi biển rộng trời cao, sóng mới được vẫy vùng, mới thực sự mua thấy mình trong nhựa sống mạnh mẽ mang bao thèm khát to to.

>>> XEM THÊM : 

Phân tích tác phẩm Vợ Chồng A Phủ

>>> XEM THÊM : 

Phân tích nhân vật Chí Phèo

>>> XEM THÊM : 

Phân tích hình tượng người lái đò sông Đà

Sóng được nữ sĩ khiến cho biểu tuợng cho tình ái. mô tả sóng biến hóa cũng là để đề cập lên loại phức tạp, nhiều, khó giải thích của tình yêu. Giống như sóng biển, ái tình cũng là 1 hiện tượng thần kì của con người, rất khó lí giải tỉ mỉ. Con sóng "ngày xưa" và con sóng "ngày sau" vẫn thế, trường tồn, bất biến. Thì ái tình của con người, mãi mãi là "khát vọng" của tuổi xanh, của lứa đôi, của "em" và "anh":

"Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng ái tình

bồi hồi trong ngực trẻ".

Sóng tìm tới bể, tới đại dương để tự hiểu mình, cũng như em tới mang anh, tậu đến 1 tình ái đẹp là để hiểu sâu hơn tâm hồn em, con người thực sự của em. Người con gái hỏi sóng, hay để tự hỏi mình: "Sóng bắt đầu từ gió – Gió từ khi đâu – Em cũng không biết nữa – lúc nào ta yêu nhau". Sóng là sự thức nhận về loại "quy luật" không thể cắt nghĩa được của tình yêu. chiếc chốc lát giao duyên của lứa đôi "khi nào ta yêu nhau", mua được câu giải đáp đâu dễ ? Chính bởi thế mà trong bài thơ tình số "21" (tập thơ "Người làm cho vườn") thi hào Tagor đã viết:

"Trái tim anh cũng ở sắp em như chính đời em vậy

Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu".

(Đào Xuân Quý dịch)

Phân tích hình tượng Sóng của Xuân Quỳnh

Câu thơ "Khi nào ta yêu nhau" đã mô tả đúng nỗi niềm điển hình của các gái, trai đang sống trong 1 tình yêu đẹp. Sóng vỗ "dữ dội… Dịu êm… ồn ã.. yên lẽ"…, sóng "dưới lòng sâu" và "trên mặt nước", sóng "nhớ bờ" – phần lớn đều tượng trưng cho tình ái và nỗi nhớ. Yêu thiết tha, mãnh liệt. Nhớ bổi hổi, liên hồi. Nỗi nhớ đó da diết, giày vò, choán đầy cả không gian, nó chiếm cả tầng sâu và bề rộng, nó trải dài trong mọi thời gian:

"Con sóng dưới lòng sâu,

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

sớm hôm ko ngủ được".

Thật là tự dưng và thơ mộng "con sóng nhớ bờ" nên hôm mai sóng vỗ, sóng thao thức mang thời gian và đại dương. Cũng như bến đợi thuyền, thuyền nhớ bến, lúc nào người con gái cũng bồi hồi thương nhớ:

"Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức"

"Còn thức" tức thị lúc nào em cũng thấy rõ dạng hình anh, ánh mắt anh, nụ cười anh… 1 tình ái tận tâm, ham mê !

Con sóng khát khao đến bờ để vỗ về, vuốt ve "Hôn thật khẽ thật êm – Hôn êm ả mãi mãi…" (Xuân Diệu). Em cũng thèm khát mong được tới mang anh, hòa nhịp trong ái tình anh. ái tình của người con gái thật tinh khiết nồng cháy và mãnh liệt. Sóng xa vời cách trở vẫn sắm được "tới bờ", cũng như em và anh sẽ vượt qua mọi cạnh tranh, đi đến một ái tình đẹp, được sống trong hạnh phúc trọn vẹn lứa đôi:

"Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng chậm triển khai

Con nào chẳng đến bờ

Dù muôn vời cách trở".

Điều mơ ước đó nói lên một tấm lòng, 1 trái tim hết lòng chan chứa yêu thương. Người con gái ấy đã tỏ bày lòng mình một phương pháp thật tình và yêu thích. đằm thắm, thành tâm và thủy chung là phẩm chất của tình ái. "Sóng" đã giãi bày nỗi lòng của người con gái được sống hết mình với "anh" trong một tình yêu sắt son chung thủy:

"Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Nhớ về anh – một phương".

rốt cục, sóng cũng kể giúp nhà thơ nỗi khát vọng được sống trọn vẹn, sống hết mình trong ái tình. Trong tình ái lứa đôi mặn mà đẹp và bền vững như "trăm con sóng nhỏ" tan ra trên đại dương bao la, được hòa nhập trong "biển lớn tình yêu" của cùng đồng. Lời nguyện cầu của người con gái cho thấy 1 tâm hồn rất cao cả trong tình yêu:

"Làm sao tan ra được
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển to tình yêu
Để nghìn năm còn vỗ".

Cả bài thơ, nếu nói nhan đề, tác kém chất lượng 11 lần đề cập đến trong khoảng "sóng". Sóng vỗ biến hóa như tâm sự xốn xang. Hình tượng sóng cho ta nhiều ấn tượng về âm điệu, tiết điệu của sóng, cũng là giọng điệu tâm can, nhạc điệu của bài thơ. Thơ liền mạch, phong phú về vần điệu, tinh khiết trong biểu cảm, khi bồi hồi khẩn thiết, khi day dứt bồn chồn, khi mạnh mẽ ầm ĩ. Sóng trên đại dương cũng là sóng vỗ trong lòng người con gái. cái hay của bài thơ là ở âm điệu đấy.
Qua hình tượng sóng và cả bài thơ, chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp trẻ trung, tâm hồn thuần khiết, đa tình của người con gái. Người con gái đó chủ động giãi bày những thèm khát, những rung động rộn rực của lòng mình trong tình ái. Đã mang 1 nàng vọng phu, một hòn thư hùng. Cũng đã mang các thiên tình sử kiều diễm, các vần ca dao nhắc về tình ái trai gái làng quê. Ở đây cũng vậy, Xuân Quỳnh kể lên 1 tình yêu đẹp của người phụ nữ: cố gắng vượt qua mọi cách trở, khó khăn để xây đắp một tình ái son sắt thủy chung, trọn vẹn trong hạnh phúc như trăm ngàn con sóng kia "ngàn năm còn vỗ" giữa đại dương, "Giữa biển to tình yêu" bát ngát. Người con gái được kể đến trong bài thơ "Sóng" đã sở hữu 1 tâm hồn đẹp, 1 khát vọng về hạnh phúc nên đã mang 1 ái tình thuần khiết rất đẹp.

Xuân Quỳnh viết bài thơ tình này vào các ngày cuối năm 1967, khi mà cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đang diễn ra khôn cùng khốc liệt. Trai tráng ào ào ra trận "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Sân đình, bến nước, gốc đa, sân ga, sân trường… Diễn ra những "cuộc chia li màu đỏ". với đặt bài "Sóng" vào trong bối cảnh lịch sử hào hùng đấy, mới cảm nhận hết nỗi nhớ và khát khao về hạnh phúc của người con gái đang yêu:

"Ôi con sóng nhớ bờ
sớm hôm ko ngủ được…".

>>> XEM THÊM : 

So sánh sự thức tỉnh của nhân vật Mị và Chí Phèo

>>> XEM THÊM : 

Soạn bài Chiếu cầu hiền

>>> XEM THÊM : 

Soạn bài Tình yêu và thù hận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *